DIỄN ĐÀN A1 KIẾN THỤY [O71O]
Hãy đăng nhập để thực hiện đấy đủ quyền hạn mà bạn có trên diễn đàn.
Hãy viết tất cả những gì bạn quan tâm nhất.

Nếu bạn chưa có tài khoản, hãy đăng ký ngay, vô cùng dễ dàng và đơn giản. Thanks


Thay mặt LỚP 12A1 - THPT KIẾN THỤY (2007-2010)
BAN QUẢN TRỊ

*plz contact Y!M : i_am_khicon for more information

Xem tốt nhất trên Firefox và Chrome. Khuyến cáo không nên xem trên IE



 
Index12A1 HomeCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng NhậpProfile of Admin

Share | 
 

 Thói đời

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
giaminh
Sinh viên nghèo
Sinh viên nghèo


Giới tính : Nam Sinh năm con : Dragon
Tổng số bài gửi : 2
Tầm ảnh hưởng : 0
Sinh nhật bạn : 20/11/1988
Đến từ Hà Nội

Bài gửiTiêu đề: Thói đời   Fri Nov 13, 2009 12:55 pm

"Tiền không quan trọng nhưng thiếu nó thì rất nghiêm trọng", ai đó đã nói như thế. Trước đây hắn không tin lắm vào điều đó nhưng kể từ khi trong túi hắn không còn dính lại một chút gỉ của đồng xu nhỏ nhất, hắn ngậm ngùi khẳng định cái vế sau của câu nói đó.

Đúng là với hắn ngày truớc, tiền chẳng là vấn đề gì cả. Bao giờ trong túi hắn cũng rủng rỉnh, dù không nhiều nhưng cũng đủ để hắn tự cho phép mình sắm sửa những thứ đôi khi dù là con gái chưa chắc đã dùng đến. Mà bạn bè hắn thì nhiều lắm, nhiều đến nổi hắn không thể nhớ hết mình đã cho những ai vay tiền, không thể nhớ hết những ai đã trả nợ cho hắn… Hắn sống thoáng lắm!- Đó là những lời nhận xét của bạn hắn. Dù gì thì nhà hắn cũng khá giả, mà đã khá giả thì có thoáng một chút cũng chẳng có sao, với lại sống thoáng thì thường được người ta nhìn nhận là người biết sống, cao cả hơn là sống vì bạn bè, vì người khác…Đấy, hắn đã từng tự thừa nhận mình là người cao cả, là bề trên, mà nếu được sinh ra cách đây khoảng vài thế kỷ thì cái tước hiệu vương giả làm sao có thể vượt qua được tầm với của hắn.

Ấy thế mà bây giờ, khi nhìn lại quảng thời gian phóng túng, sống vì người khác trước đây, hắn chua chát cho cái thực tại. Hắn đã hết tiền, hết sạch, hết cả cái nguồn cung cấp . Mẹ hắn đau nặng, nghe đâu là phải sang tận Liên Bang Nga để điều trị, hình như là bị ung thư gan hay đại loại là những thứ bệnh quái gở mà ở nước mình khó chữa được. Còn ba hắn, ba hắn trước đây là giám đốc nhưng trong một vụ làm ăn phi pháp của công ty. Người ta nghi ngờ rằng ba hắn cũng có dính líu nên mấy ngày nay hắn cố gắng liên lạc với ba nhưng ở đầu dây bên kia đều thông báo máy bận. Hắn chắc là ba hắn đã sang Mỹ, bên ấy có ông bác ruột của hắn đang sinh sống.

Thực sự thì đối với hắn bây giờ, gia đình và người thân không phải là mối quan tâm, lo lắng được đặt lên hàng đầu. Điều khiến hắn cảm thấy khổ nhất là cái đói đang dửng dưng trước mắt. Trước kia, hắn vẫn thường ăn những bửa ăn phải nói là sang trọng. Hắn ăn nhiều, không những nhiều mà còn ngon nữa. Hắn ăn gấp đôi, thậm chí gấp ba lần người khác. Thế mà bây giờ, một chén cơm đối với hắn cũng là một vấn đề.

Cô bồ của hắn, cái cô bồ mà trước đây, khi hắn chưa sa cơ vẫn thường chung đụng với hắn từ ăn, ở cho đến những gì đại loại tương tự như thế thì dạo này biến mất tăm, mất tích. Chắc cô ả thấy tội nghiệp cho hắn nên cũng "bông" luôn cho hắn đở nhẹ gánh. Cả bạn bè của hắn nữa, những đứa bạn chí cốt hẳn hoi, những đứa bạn mà ngày trước hay gọi hắn là tâm giao, là tri kỷ, điếu thuốc hút chung, hạt gạo cắn nữa …thì bây giờ hể hắn đến " thăm" thì y như rằng là vắng nhà. Thật ra thì cũng có vài đứa niệm tình ngày xưa hắn ăn ở có đạo, có tình nên cũng cưu mang hắn một vài bữa cơm, nhưng những đứa như thế hiếm lắm. Ai dại gì rước một đứa như hắn về phòng. Hắn ăn nhiều, đã ăn nhiều lại không biết nhường nhịn. Hắn là sinh viên, bạn hắn cũng là sinh viên, mà bữa cơm của sinh viên thì có đầy đặn gì cho cam, khá lắm thì có đĩa thịt xắt mỏng với vài cọng rau. Ấy thế mà khi ngồi vào bàn ăn, hắn ăn như chẳng có ai ăn cùng. Đĩa thịt có năm miếng thì hắn làm tới ba, nồi cơm được sáu bát thì hắn xơi đến bốn…Hắn ăn như thế hỏi liệu ai dám rước hắn lần thứ hai? Nhưng hắn là thế. Hắn vẫn cứ coi mình là bậc đại nhân, là trưởng giả…Ừ thì đại nhân, trưởng giả nên nếu có ai mời cơm hắn, được hắn hạ cố đến dùng bữa thì đó là cái phước ba đời của người đó. Hắn tự cho như thế nhưng bạn hắn không nghĩ như thế, vì thế vô phúc cho đứa bạn nào lỡ gặp hắn ngoài đường hoặc hắn ghé "thăm" mà không kịp trốn thì đành ngậm bồ hòn làm ngọt đãi hắn xơi vài cốc nước lọc cho qua chuyện. Cũng có đứa trắng trợn đã không tiếp đón hắn tận tình mà lại còn xấc xĩa , chế nhạo hắn. Những đứa như thế hắn không thèm chấp bởi dù gì thì hắn cũng là bề trên, mà bề trên chấp kẻ dưới thì còn gì là uy phong. Tự nhiên hắn cảm thấy phục cụ Nguyễn Khuyến với mấy câu thơ đầy chất triết lý: "Còn bạc còn tiền còn đệ tử; Hết cơm hết rượu hết ông tôi".

Đó là chuyện của mấy ngày trước. Còn hôm nay, khi không còn chổ nào cho hắn trú chân thì hắn đành phải nằm ngủ vùi cho qua ngày đoạn tháng. Mà với hắn nhiều khi như thế lại hay,nhiều khi như thế lại chứng tỏ được bản lĩnh của đấng mày râu, dù gặp hoạn nạn vẫn giữ được chí khí.

Đêm nay, hắn mơ thấy mẹ hắn khỏi bệnh, cha hắn vô tội và lại tiếp tục làm giám đốc, rồi đời hắn lại trở về cái quy củ của ngày xưa. Rồi hắn lại vung tay, cưu mang bạn bè, ban phát ân huệ cho những kẻ sa cơ… Tỉnh dậy, hắn thấy thom thỏm nơi cái bụng. Hắn lại lầm rầm vài ba câu gì đó của mấy nhà khoa học rằng một người bình thường có thể nhịn đói tối đa là hai mươi tám ngày.
Gia Minh Thứ 6 ngày 13/11/2009
:lol!: :lol!: :lol!: :lol!: :lol!: :lol!: :lol!: :lol!: :lol!:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Thói đời

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
DIỄN ĐÀN A1 KIẾN THỤY [O71O] :: Giải trí :: Kho truyện-
Copyright ©
4RUM12A1.FRIENDHOOD.NET
[2009 - 2011]
Xem tốt nhất ở trình duyệt Firefox và ở độ phân giải là 1024 x 768.
Fixed By Khỉ con
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs